Hội thảo khoa học “Kinh nghiệm phát triển cộng đồng nông thôn của Nhật Bản”
Ngày 5/8/2026, tại trụ sở Viện Nghiên cứu Châu Á – Thái Bình Dương đã diễn ra Hội thảo khoa học “Kinh nghiệm phát triển cộng đồng nông thôn của Nhật Bản”. Hội thảo thuộc khuôn khổ nhiệm vụ khoa học cấp Bộ giai đoạn 2025–2026 “Các yếu tố tác động đến sự phát triển cộng đồng nông thôn Nhật Bản và bài học kinh nghiệm cho Việt Nam”, do TS. Ngô Hương Lan, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Nhật Bản, làm chủ nhiệm.
Tham dự hội thảo có
TS. Trần Hoàng Long, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Châu Á – Thái Bình Dương,
chủ trì hội thảo; PGS.TS. Phạm Hồng Thái, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu
Đông Bắc Á; các thành viên thực hiện nhiệm vụ; cùng nhiều chuyên gia, nhà
nghiên cứu trong và ngoài Viện và sinh viên Học viện Ngoại giao.
Phát biểu khai mạc,
TS. Trần Hoàng Long nhấn mạnh chủ đề của hội thảo có ý nghĩa thiết thực trong
bối cảnh Nhật Bản đã trở thành một quốc gia siêu già hóa. Cộng đồng nông thôn
Nhật Bản giữ vai trò quan trọng như một thiết chế kinh tế – xã hội, góp phần
bảo đảm sinh kế và gìn giữ các giá trị văn hóa truyền thống. Phó Viện trưởng đề
nghị các tham luận tập trung làm rõ những yếu tố tác động, các giải pháp duy
trì và phát triển cộng đồng nông thôn Nhật Bản, từ đó rút ra những kinh nghiệm
tham khảo cho Việt Nam trong quá trình hiện đại hóa, hội nhập và xây dựng nông
thôn mới.
Phát biểu đề dẫn, TS. Ngô Hương Lan cho rằng Nhật
Bản là một trường hợp điển hình đang phải đối mặt với những thách thức sâu sắc
trong phát triển nông thôn. Cùng với xu hướng lao động di cư ra thành thị,
nhiều vùng nông thôn Nhật Bản rơi vào tình trạng suy giảm dân số nghiêm trọng, gặp
khó khăn trong duy trì các dịch vụ xã hội thiết yếu; một số địa phương thậm chí
đứng trước nguy cơ biến mất. Trước thực trạng đó, Chính phủ Nhật Bản đã triển
khai nhiều chính sách thúc đẩy phát triển nông thôn và tái sinh cộng đồng địa
phương. Kinh nghiệm của Nhật Bản có giá trị tham khảo đối với Việt Nam trong
quá trình hoạch định và thực thi chính sách phát triển nông thôn.
Hội thảo nhận được 7 bài tham luận, trong đó 4 tham
luận được lựa chọn trình bày. Các báo cáo tập trung phân tích những yếu tố nội
lực và ngoại lực trong phát triển cộng đồng nông thôn Nhật Bản; thực trạng và
những vấn đề đặt ra đối với cộng đồng nông thôn Việt Nam; đồng thời giới thiệu kết
quả khảo sát thực tế về kinh nghiệm phát triển cộng đồng tại bán đảo Noto, Nhật
Bản.
Báo cáo thứ nhất,
“Các yếu tố nội lực trong phát triển cộng đồng nông thôn Nhật Bản”, do NCS. Nguyễn
Lê Thy Thương trình bày, khái quát tám đặc điểm nổi bật của cộng đồng nông thôn
Nhật Bản: mức độ già hóa dân số cao; ý thức cộng đồng và mối quan hệ với thiên
nhiên được coi trọng; quy mô trang trại nhỏ nhưng năng suất cao; hợp tác xã
nông nghiệp phát triển; bản sắc văn hóa địa phương được bảo tồn; chính quyền
địa phương có ảnh hưởng lớn; nông thôn không chỉ là nơi sản xuất mà còn là
không gian văn hóa. Trên cơ sở đó, tác giả phân tích các yếu tố nội lực về điều
kiện tự nhiên, dân cư, kinh tế, văn hóa – tôn giáo, tổ chức xã hội và liên kết
cộng đồng. Báo cáo nhấn mạnh rằng ngoại lực chỉ phát huy hiệu quả khi kết hợp
với năng lực tổ chức và vốn xã hội nội sinh của từng cộng đồng.
Báo cáo thứ hai, “Các yếu tố ngoại lực trong phát
triển cộng đồng nông thôn Nhật Bản”, do TS. Ngô Hương Lan trình bày, tập trung
vào bốn nội dung: khái niệm và vai trò của ngoại lực trong phát triển cộng đồng;
sáu nhóm yếu tố ngoại lực gồm Nhà nước, các chủ thể bên ngoài, trường đại học, tổ
chức phi lợi nhuận (NPO), doanh nghiệp và dòng người di cư; đặc trưng của mô
hình Nhật Bản trong sự tương tác giữa ngoại lực và nội lực; cùng một số gợi ý
chính sách cho Việt Nam. Báo cáo khẳng định ngoại lực chỉ thực sự có ý nghĩa
khi được cộng đồng tiếp nhận, chuyển hóa và phát huy thành nội lực. Từ kinh
nghiệm Nhật Bản, Việt Nam có thể tăng cường mô hình phát triển lấy cộng đồng
làm trung tâm, đồng thời huy động hiệu quả nguồn lực từ Nhà nước, trường đại
học, doanh nghiệp, tổ chức xã hội và những người trẻ trở về địa phương.
Báo cáo thứ ba, “Cộng
đồng nông thôn Việt Nam – Thực trạng và những vấn đề đặt ra”, do ThS. Nguyễn
Quang Tuấn, Viện Xã hội học và Tâm lý học, trình bày, tập trung vào ba nội dung
chính. Trước hết, báo cáo khái quát thực trạng cộng đồng nông thôn Việt Nam trên
các phương diện cơ sở hạ tầng, giáo dục, y tế, dân số, lao động, đời sống văn
hóa và biến đổi xã hội. Tiếp đó, tác giả phân tích những vấn đề đặt ra như chất
lượng nguồn nhân lực, biến đổi khí hậu và môi trường, suy giảm vốn xã hội, di
cư lao động và sinh kế thiếu bền vững. Báo cáo cho rằng phát triển cộng đồng
nông thôn trong giai đoạn mới cần chuyển từ mục tiêu khắc phục thiếu hụt nguồn
lực sang nâng cao chất lượng phát triển, lấy con người và cộng đồng làm trung
tâm, phát huy nguồn lực nội sinh, nâng cao năng lực thích ứng và đổi mới quản
trị, hướng tới phát triển bền vững đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045.
Báo cáo thứ tư, “Phát triển cộng đồng nông thôn
trong bối cảnh suy giảm dân số ở Nhật Bản: Kinh nghiệm từ bán đảo Noto”, do TS.
Đặng Thị Việt Phương, Viện Xã hội học và Tâm lý học, trình bày. Báo cáo chỉ ra rằng
tại nhiều vùng nông thôn Nhật Bản, suy giảm dân số tạo ra đồng thời sáu sức ép:
thiếu hụt lao động, thị trường thu hẹp, trường học sáp nhập, tuyến giao thông
bị cắt giảm, dịch vụ chăm sóc suy yếu và năng lực tự quản giảm sút. Bán đảo
Noto ở phía bắc tỉnh Ishikawa là trường hợp đáng chú ý khi nguồn tài sản sinh
thái – văn hóa phong phú tồn tại song song với những bất lợi về dân số. Trường
hợp Noto cho thấy phát triển cộng đồng trong xã hội suy giảm dân số không chỉ được
đo bằng khả năng khôi phục quy mô dân số, mà còn ở khả năng duy trì các chức
năng thiết yếu, tạo sinh kế phù hợp, bảo vệ cảnh quan sống và giữ quyền lựa
chọn tương lai của cộng đồng. Mạng lưới Hệ thống Di sản nông nghiệp quan trọng
toàn cầu (GIAHS), du lịch nông hộ, quan hệ hợp tác với các trường đại học và tổ
chức trung gian tại Noto đã tạo ra nguồn lực mà các khoản trợ cấp đơn lẻ khó có
thể mang lại.
Các tham luận nhận được nhiều ý kiến trao đổi, thảo luận của các đại biểu
và nhà nghiên cứu tham dự hội thảo. PGS.TS. Phạm Hồng Thái đề nghị phân biệt rõ
các khái niệm “nông thôn Nhật Bản”, “cộng đồng nông thôn Nhật Bản” và “phát
triển cộng đồng nông thôn Nhật Bản”; đồng thời tiếp cận các yếu tố theo chức
năng, đánh giá tác động tích cực và tiêu cực, làm cơ sở đối chiếu với Việt Nam.
TS. Trần Thị Thủy, Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Trung Quốc, nhận định những
vấn đề của cộng đồng nông thôn không chỉ đặt ra đối với Nhật Bản mà còn mang
tính toàn cầu. Bà giới thiệu chương trình “Phát triển bền vững và sáng tạo” do
Viện Nghiên cứu Châu Á – Thái Bình Dương phối hợp với Đại học Bắc Kinh triển
khai thí điểm tại xã Vân Đình, Hà Nội, hướng tới xây dựng hệ sinh thái sáng tạo
cho khu vực nông thôn, trong đó cộng đồng là chủ thể trung tâm. ThS. Vũ Thị
Duyên, Trung tâm Nghiên cứu Hàn Quốc, chia sẻ kinh nghiệm tham gia một lễ hội
nghệ thuật gắn với phục hồi địa phương tại vùng biển đảo Nhật Bản, qua đó gợi ý
nhiệm vụ nghiên cứu bổ sung yếu tố quốc tế trong phát triển cộng đồng nông
thôn.
Phát biểu bế mạc, TS. Trần Hoàng Long trân trọng
cảm ơn các đại biểu, nhà khoa học và chuyên gia đã tham dự, chia sẻ nhiều ý kiến
thiết thực; đồng thời đánh giá cao chất lượng các tham luận và đề nghị nhóm
nghiên cứu nghiêm túc tiếp thu các ý kiến góp ý để tiếp tục hoàn thiện báo cáo
tổng kết của nhiệm vụ.
ThS. Vũ Thị Phương Hoa
Trung tâm Nghiên cứu Nhật Bản